5/12/2008 con đi tiêm mũi t2 viêm gan B và nhỏ vắc xin OPV
Hôm qua con đi tiêm sau một đêm củ hành mẹ và bà sáng con ngủ im thin thít đi tiêm đang ngủ bà phải bế dậy đi tiêm, ra chỗ tiêm cũng thế chỉ khóc mỗi tí mẹ cho bình sữa vào mồm lại im thin thít, lúc bác sĩ tiêm mẹ không dám nhìn thương con quá, cứ nghĩ chắc con phải khóc nhiều nhất vì con nỏ mỏ nhất mừ, thật may con chỉ thét lên lúc châm kim tiêm thôi rồi lại im bặt, mẹ lại lo hay đau quá con không khóc lên được nhưng về nhà cũng thế vẫn cứ ngoan đến chiều thì hơi sốt 1 chút, trông con mệt mệt, tối bà có triệu trứng bệnh cũ nên mẹ khôngđám gọi bà lên ngủ cùng sợ bà ngã bệnh như lần trước thì mẹ con mình không có cháo cho mà ăn í chứ hicc.. đêm con lục đục cả đêm, chỉ mỗi giấc từ 12h đến 2h là ngon thôi, đến 3h con lục đục, lè nhè, rồi gào bà sốt ruột quá lại lên bế cho mẹ ngủ, bế trên tay mà vẫn khóc, bó tay với con, ăn no rồi thì ngủ đi chứ.đến 6h mệt quá lăn ra ngủ đến giờ là 12h trưa rồi mà chưa dậy, chỉ dậy ăn có 2 lần lại ngủ tiếp. đồng hồ sinh học của con bị sai rồi con à, mẹ nắn mãi mà không được, đành bó chân! thôi mẹ với bà cứ an ủi nhau là thôi trong vòng 3 tháng 10 ngày con ngoan cho được ngày nào thì tốt ngày đấy còn cứ tinh thần chuẩn bị để lâm trận thôi. mệt quá nhưng mẹ cũng muốn ghi lại những dòng này khi nào con lớn con đọc con sẽ thấy thương bà. ban ngày bà vừa chăm no cho mẹ con mình vừa phải trông chị Bông mà chị í ăn uốn phức tạp lại nghịch như "quỷ sứ" nhưng chị í ngoan lắm con ạ, không 1 tiếng khóc cứ tha thẩn chơi, bà cứ cho con ăn sữa chỉ bỏ ra thay bỉm hay làm gì thì quay đi quay lại đã thấy chị bông nằm tu bình sữa của con rùi híhí.."cướp giữa ban ngày" con nhỉ, đòi không trả..nhưng nhà có 2 đứa cũng vui nhưng chỉ thương bà thôi, cứ chăm chăm chút chút cho con cho cháu, lo lắng, nhường nhịn chẳng biết khi nào mẹ mới báo hiếu được cho bà, mà ngần này tuổi đầu rồi vẫn còn phải bám váy bà. học hành xong chưa 1 tháng lương vậy là tót đi lấy chồng rồi làm ở cơ quan nhà nước nghèo rớt mùng tơi, mẹ cũng không hiểu mẹ đi theo hướng nào nữa, lắm lúc chỉ muốn ra ngoài làm cho nhiều tiền thích làm gì thì làm nhưng đã đâm lao phải theo lao, mẹ đã dấn sâu quá rồi, h mà bỏ tất cả thì tiếc lắm, mẹ gần như là ổn so với những người trẻ ở cơ quan rồi chỉ có thu nhập hơi thấp thôi. đành cố gắng vậy dành thời gian chăm sóc con vậy rồi khi nào con cứng cáp, mẹ học xong rồi sẽ tính tiếp vậy.
Lắm lúc mệt quá mẹ muốn buông xuôi tất cả, cùng 1 lúc làm nhiều việc quá, mẹ kiệt sức mất. xong lại còn kéo cả bà vào chịu trận cùng nữa chứ, khi mẹ đi học bà toàn 2 tay 2 đứa. 1 đứa thì nghịch, 1 đứa thì quấy...mẹ thương bà quá nhưng hiện tại mẹ không thể làm được gì cải thiện chỉ nói xuông được thôi, mẹ sẽ cố gắng đảm nhiệm con được càng nhiều thời gian con quấy thì bà sẽ bớt mệt hơn. bà thì làm gì cũng không ngại chỉ mong con bớt quấy đi cho cả nhà yên tâm thôi. con à!
Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008
Con đi tiêm chủng
Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008
Entry for December 02, 2008
Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008
Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008
giuong ba toi qua lam nhim den di bao nhieu




trong ben ngoai nhim cua me con yeu hon co hi'hi'...
Entry for November 28, 2008
Một tháng Nhím quấy tổng cộng Nhím tăng được 1.7kg còn mẹ sút 14kg. Tuần đầu Nhím rất ngoan, sang tuần thứ 2 quấy ban đêm, ban ngày ngủ tít mít như cún con. đến tuàn thứ 3,4 con quấy bà và mẹ cả đêm cả ngày, phải chia ca ra để dỗ con, bác bình với bác hiền ca đầu đến 12h or 1h đêm, mẹ tiếp đến 4h sáng còn đâu là bà nốt lắm hhôm con gào không ai ngủ đc cả nhà thức với con làm bà đau lưng, mẹ đau tay, đau lưng...đau toàn bộ cơ thể, tuần thứ 5 cơn gào của con có giảm đi chút ít trong mấy ngày mẹ và bà chưa kịp vui mừng con làm cho mẹ và bà hai đêm liền ngay sau khi các bác, cô chú cq mẹ đến thăm. mẹ nghĩ cứ thế này 3 tháng chắc mẹ phải đi điều trị xương khớp mất, mẹ không chịu nổi, cứ bế con là lại đau vai, tay. giờ mẹ lại đi học thường xuyên, đợt vừa rồi lại thi cử liên miên chép mỏi cả tay mấy ông thầy này bắt làm tiểu luận viết tay thế mới ác chứ h không đánh đc mtính nữa, mẹ đang viết blog mổ cò đấy. nhưng thôi đổi lại mẹ chỉ phải học trong vòng 2 năm thôi cũng may đấy còn phải đi kếm xiền mua bỉm cho con nữa chứ nhỉ. Vả lại trộm vía con ngày một khác, đã biết hóng chuyện rồi nhá, ai xinh xinh gọi, nchuyện là toét mồm ra cười nhá, trông con cười mồm rộng ngoác xí gái lém, híhí...con mặc vừa hết các bộ quần áo liền mọi người mua cho rùi đấy, con quấy đạp nhiều quá mẹ không thể đóng tã giấy cho con đc lâu, đành 1 tháng đóng bỉm cho con luôn, chỉ sợ sau này đi vòng kiềng thui, nhưng không thì tí tí lại phải thay cho con mà con đâu có ngoan đâu, cứ thay là gào ai cũng kg dám động vào.
Mẹ yêu con lúc con ngủ say, thích ngắm con lúc con ngủ gà ngủ vịt vì con rất hay cười, hay lườm mẹ híhí...yêu ơi là yêu í, không tả cho mọi người đc, với mẹ trông con rất xinh, rất đáng yêu, mẹ chỉ mong con không quấy nữa mọi người cũng đỡ mệt, càng yêu con hơn
Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008
Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008
Nhim tron 2 tuan
Hôm nay "trộm vía" Nhím ngoan ơi là ngoan nhá, Nhím ở nhà với ông với bà để mẹ đi học này, ở nhà bà bảo Nhím ăn hết 1 bình 60cc xong chưa đủ đô bà lại phải ngâm thêm cho Nhím, híhí.. Nhím giống ai cái nết ăn uống mà tục thế, như con trai í híhí..mà hơi tí thì cáu, mẹ sợ nhất lúc Nhím gào, thật kinh hồn, cái miệng thì xinh xinh giống mẹ thế mà gào to thế, mẹ có thế bao giờ đâu, mẹ thì hiền lành nhỏ nhẹ thế mà Nhím chẳng giống mẹ gì
..mấy tối hôm trc con quấy quá làm bố mẹ phải thức với con cả đêm còn ban ngày thì ngủ làm bố mẹ quên mất sinh nhật mẹ Veo, mẹ V cho nhà Nhím nợ nhá, khi nào nhà Nhím đền nha, đầu óc dạo này chán lém cơ, chẳng nhớ gì cả
.mà khi nào hết lụt sang vơi Nhím đi, mấy ngày không gặp Nhím lại nhớ rùi đấy.

















